Enter your keyword

Put your ad code here

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức... mình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức... mình. Hiển thị tất cả bài đăng

Dân phượt bị cấm cắm trại ở đồi Con Heo

By On tháng 9 13, 2017
(ĐĐCG) - Một trong những địa điểm được dân phượt yêu thích khi tới Vũng Tàu trong thời gian gần đây chính là đồi Con Heo.

Trước đây nó là bãi khai thác đá nên ít ai để ý tới, nhưng từ khi được các phượt thủ phát hiện ra thì đồi Con Heo đã trở thanh nơi lý tưởng để ngắm cảnh, tham quan và cả cắm trại nữa.

Đồi Con Heo tọa lạc ngay Bãi Sau, phường 2, TP Vũng Tàu, trước đây là nơi khai thác đá. Đứng ở đồi Con Heo, du khách có thể nhìn ngắm toàn bộ khung cảnh của Vũng Tàu, nên được nhiều bạn trẻ chọn làm điểm ngắm cảnh, cắm trại.

Mặc dù là một nơi lý tưởng cho những chuyến picnic cắm trại nhưng bởi hai lý do sau mà chính quyền địa phương đã cấm cắm trại ở đồi Con Heo

- Một là tình trạng các thanh niên đến chơi và cắm trại rồi ăn uống, xả rác làm nhếch nhác khu vực. Điều này là một thực trạng đáng buồn cho giới trẻ hiện nay. Phải chăng các bạn có ý thức hơn thì sẽ không xẩy ra tình trạng bị "cấm cửa" này. Ngoài ra, trước đây còn có một số đối tượng lợi dụng thu tiền người đến tham quan.

- Hai là địa hình dốc cheo leo, nguy hiểm sẽ không đảm bảo an toàn cho việc cắm trại qua đêm.

Hiện tại, phường 2, TP Vũng Tàu mới chỉ dựng bảng cấm tạm và đang hoàn thiện bảng chính với nội dung và hình ảnh nhắc nhở người tham quan cẩn thận, không xả rác, nấu nướng ảnh hưởng môi trường. Sắp tới, phường sẽ cho xây bờ rào chắn xung quanh khu vực để đảm bảo an toàn cho khách tham quan.

Có cái tên rất đáng yêu "Đồi Con Heo", tuy nhiên, cho đến thời điểm hiện tại vẫn chưa ai tìm hiểu được cái tên gọi đáng yêu ấy bắt nguồn từ đâu. Đồi Con Heo tọa lạc ngay bãi Sau, gần núi nhỏ. Trước kia, đây là nơi khai khác đá nên rất ít người biết đến nhưng hiện tại đã trở thành một “đồi hoang” độc đáo và thú vị được đông đảo giới trẻ tìm đến để khám phá.

Theo Đi Đâu Chơi Gì
Du lịch, GO!

Coi đi rồi xót...

By On tháng 9 11, 2017
Suất ăn “cơm trắng, nước lã” của trẻ mầm non ở Trống Gầu Bua

(DTO) - Sau khai giảng, tôi mới đi thăm điểm trường Trống Gầu Bua, lý do cô giáo bảo ngày khai giảng thì các em ở trên đó… nghỉ học. Các cô giáo phụ trách ở điểm trường tập trung về điểm chính để dự lễ khai giảng, riêng các em học sinh thì đường xá quá xa xôi nên không về dự được mà nghỉ ở nhà. Tận mắt chứng kiến cuộc sống của các em, không ai trong chúng tôi không khỏi buồn.

Đây là cô bé có tên là Giàng Thị Gầu, người dân tộc Mông, ở điểm trường Trống Gầu Bua (xã Hồ Bốn, huyện Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái). 2 tuổi rưỡi, hàng ngày bé vẫn đi bộ cùng các anh chị 2 km đường núi từ nhà đến điểm trường để học. Hành trang đi học là một cặp lồng, một chai nước để ăn trưa, đến tối lại đi bộ về, thi thoảng bố mẹ rảnh sẽ đón.

< Bữa cơm trưa của bé Giàng Thị Gầu chỉ gồm một ít cơm trắng...

Cơm trưa của bé rất đơn giản: cơm trắng, mẩu cá khô và chai nước, chắc để khi ăn không bị nghẹn. Tôi nhìn bé con ăn cơm trắng với mẩu cá khô ngon lành, bỗng nghĩ đến con tôi năm nay 6 tuổi, thi thoảng cũng phải xuống nước xúc từng thìa cơm thì nó mới chịu ăn, sau khi ăn lại phải nịnh nọt đủ kiểu để nó uống cho thêm cốc sữa, cảm giác chính mình đang bị nghẹn chứ không phải cô bé Giàng Thị Gầu.

< Kèm theo mẩu cá khô bé tẹo bằng ngón tay.

Điểm trường Trống Gầu Bua, nơi cô bé Giàng Thị Gầu cùng 52 bạn bè, anh chị hơn tuổi đang học thuộc trường mầm non Hoa Lan, xã Hồ Bốn, huyện Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái. Điểm trường hiện chia làm 2 lớp, một lớp cho bé từ 3 đến 4 tuổi và một lớp dành cho bé 5 tuổi. Trống Gầu Bua chỉ là một trong 4 điểm trường của Trường mầm non Hoa Lan. Điểm xa nhất là Háng Á, cách trường chính 15km, còn điểm gần nhất chính là Trống Gầu Bua, cách trường chính 6km.

< Trẻ ở Trống Gầu Bua thường tự đi bộ đến lớp, hành trang là một chiếc lồng cơm, một chai nước để uống.

Nói là 6km, nhưng là đường núi, từ dưới trường chính lên điểm trường Trống Gầu Bua, ô tô không đi được nên chúng tôi phải đi xe máy mất gần 1 tiếng đồng hồ vượt qua những đoạn dốc quanh co, hiểm trở, nhiều đoạn phải đi bộ vì dốc đá cheo leo.

< Suất cơm của một bé khác chỉ có mỗi ít cà.

“Hôm trước, một cán bộ huyện đi cùng cô giáo lên điểm trường Trống Gầu Bua không làm chủ tay lái đã để xe rơi xuống vực sâu hơn 200m, may mà người không ngã xuống vực, chỉ bị trầy xước phần mềm”, anh cán bộ xã Sùng A Tủa đi cùng tôi lên điểm trường kể lại.

< Có em chỉ ăn cơm với ít đường.

Bọn trẻ ở Trống Gầu Bua đứa nào nhìn cũng hao hao giống nhau: quần áo lấm lem bùn đất, một số đứa thì đi dép nhựa, còn lại chỉ đi chân đất. Da dẻ, tóc tai cũng đen nhẻm và cháy nắng, riêng đôi mắt trái lại rất sáng, trong vắt như những vì sao.

< Hoặc là mướp xào, không chút thịt cá.

Tôi lần giở những hộp cơm của bọn trẻ, thì không phải chỉ có mỗi Giàng Thị Gầu với bữa cơm trưa là cơm trắng và cá khô, mà rất rất nhiều trong số bọn trẻ ở đây đều có khẩu phần cơm “chan đầy nước mắt” như vậy. Có đứa chỉ ăn cơm với chút dưa cà, có đứa chỉ có lạc rang chấm muối, thậm chí có đứa chỉ ăn cơm với chút đường, không một đứa nào có canh rau đi kèm.

< 2 chị em cùng ăn chung một suất cơm, cậu em uống nước liên tục để cơm trôi vào bụng.

Cô Lò Thị Liên, giáo viên cắm bản đứng lớp ở Trống Gầu Bua đã 5 năm nay, như hiểu được băn khoăn của tôi liền nói: “Sắp tới chúng em chuyển về điểm trường vừa mới được xây dựng thì sẽ nấu ăn cho các em. Mỗi em được nhà nước trợ giá 120.000 đồng/tháng, nên bọn em sẽ nấu thức ăn và canh rau để bữa cơm các em có chất hơn”...

< Không có cặp lồng, cậu bé này đựng cơm trong bọc ni lon đựng áo mưa.

Nghĩa là, cơm trắng các em vẫn mang theo, các cô sẽ lo thêm thức ăn, canh rau, với dự toán mỗi ngày 5.400 đồng cho 2 suất ăn: suất chính buổi trưa khoảng 4.000 đồng và suất ăn nhẹ buổi chiều 1.400 đồng.

Số tiền 5.400 đồng đó mua được 2 cốc trà đá ở Hà Nội, nhưng đủ nuôi sống các em ở đỉnh núi heo hút ngày này qua tháng khác.

Tôi lại nhìn hình ảnh cô bé 2 tuổi rưỡi Giàng Thị Gầu xúc từng thìa cơm trắng, ăn kèm với cá khô, thi thoảng lại uống ngụm nước trong sự ngon lành, hồn nhiên mà cảm giác buồn mênh mang khó tả.

< Lớp học đơn sơ của trẻ mầm non ở Trống Gầu Bua tại nhà văn hóa của bản sau lễ khai giảng năm học mới.

Một năm học mới của bọn trẻ ở Trống Gầu Bua đã bắt đầu. Ở điểm trường xa xôi, hẻo lánh này, tôi và hẳn nhiều người nữa không kỳ vọng gì chuyện các em sẽ học cao, biết rộng, mà đơn giản là những bữa cơm của các em sẽ đầy đủ thịt cá, canh rau hơn.

Tôi nhớ có lần Bộ Giáo dục – Đào tạo phát động phong trào 3 không: nói không với tiêu cực, nói không với chạy theo thành tích, nói không với đào tạo không đạt chuẩn. Nhưng ở trên đỉnh núi này, có lẽ với bọn trẻ lên ba, lên bốn, chúng chỉ cần một chữ không mà thôi: "Không đứt bữa".

Theo Thế Nam (Báo Dân Trí)
Du lịch, GO!

Các bé ở thành phố ơi, hãy xem đi rồi nhìn lại chính mình. Đừng than thở là mình thiếu cái này cái kia, mình không bằng đứa này đứa nọ. Đừng hành khổ mẹ cha vì những đòi hỏi quá đáng bé ơi. Ta không bằng ai nhưng vẫn sung sướng lắm so với các bé vùng cao kia - không phải một nơi mà nhiều nơi lắm.

Các điểm du lịch ngập rác sau nghỉ lễ 2/9

By On tháng 9 06, 2017
(VNE) - Lượng khách đổ về đông, lại không có ý thức thu dọn đồ nên nhiều điểm đến như Mẫu Sơn, Đồng Cao, Đà Lạt... rác ngập ngụa.

< Người đông đến mức... kẹt xe.

Nghỉ lễ, lượng khách đổ về khu du lịch Mẫu Sơn, Lạng Sơn tăng đột biến.

Tuyến đường dẫn lên đây ách tắc kéo dài hàng cây số. Đây cũng trở thành "điểm nóng" về rác thải trong và sau nghỉ lễ.

Nhiều du khách đến đây sau ngày 2/9 không khỏi bức xúc khi thấy rác ngổn ngang. Bức ảnh do Vũ Tuấn Thành (Lạng Sơn) chụp tại đỉnh Mẫu Sơn ngày 2/9.

Anh bức xúc vì mọi người có thể ngụy biện ở đây không có thùng rác, nhưng nên có ý thức gom rác vào một chỗ để đốt hoặc để người khác dọn đi. "Rác vứt la liệt, những cơn gió đi qua lại thổi bay. Ở đây chỉ có một nhân viên dọn vệ sinh, xác định là khổ cả tháng rồi", Thành chia sẻ.

Tình trạng này tái diễn nhiều lần sau các kỳ nghỉ lễ trước đây. Tuy có nhiều chiến dịch kêu gọi không vứt rác bừa bãi và dọn rác tình nguyện, khu du lịch vẫn bị "ô nhiễm" nặng sau ngày 2/9.
Dulichgo
Bình Liêu, Quảng Ninh là điểm du lịch yêu thích của dân phượt. Tuy nhiên sau khi tổ chức ăn uống tại thác Khe Vằn, nhiều nhóm bạn đã bỏ lại rác đồ ăn, vỏ lon khắp bãi đá quanh thác.

Team Phượt Bình Liêu sau đó đã giúp dọn một phần rác thải, đồng thời lên án những người vô ý thức, làm xấu hình ảnh du lịch Bình Liêu.

Bức ảnh được một bạn trẻ ở Bắc Giang chụp tại Đồng Cao, điểm cắm trại nổi tiếng cách Hà Nội khoảng 150 km.

Cô cho biết trước đây Đồng Cao rất đẹp và sạch sẽ, nhưng đến cuối tuần và dịp lễ, người người đổ về, "nó đã không còn đơn giản là những bãi cỏ nữa mà đôi lúc giống như những bãi rác vậy"
Dulichgo
Tuy lượng khách về Đà Lạt dịp lễ 2/9 không quá đông đúc như dịp 30/4 nhưng không vì thế là đường phố, công viên không còn rác thải do du khách vô ý thức xả ra.

Những địa điểm  nổi tiếng như chợ Đà Lạt, công viên Yersin, quảng trường Lâm Viên,... là nơi rác xả khắp nơi, có khi chất thành đống. Các thùng rác dường như cũng "quá tải" do lượng chất thải lớn, lực lượng lao công dọn dẹp không xuể.

Ngày 3/9 tại công viên Yersin, một nhóm bạn trẻ cùng người nước ngoài sống tại Đà Lạt đã dành 2 tiếng cùng nhau thu dọn rác thải do du khách để lại sau ngày nghỉ lễ.
Dulichgo
"Mấy người bán đồ ăn vặt ở đó và lao công cãi nhau biết bao lần vì xả rác bừa bãi. Có ba cô lao công phải dọn cả một bãi rác đã nhờ mình gửi gắm các bạn một câu: Bỏ rác vô bao, gói lại, cho vô thùng rác gần nhất nhé", Lê Xuân Tường Vy một thành viên của nhóm bạn trẻ viết.

Tại An Giang, anh Huỳnh Phúc Hậu, nhiếp ảnh gia cho biết sau khi kết thúc lễ hội Đua bò Chùa Rô, có rất đông các bạn trẻ trong nhóm Phượt An Giang đã tỏa ra khắp sân đua bò và sân chùa để nhặt rác.

"Đây là việc làm thường xuyên của nhóm, không chi ở Chùa Rô. Hàng tuần, hàng tháng, vào các ngày nghỉ, lễ, các bạn đến các điểm du lịch, khu dân cư lượm rác. Mua nhiều giỏ rác đặt khắp nơi, tuyên truyền vận động mọi người cùng giữ vệ sinh môi trường, cảnh quan...", anh Hậu chia sẻ.

Theo Vy An (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Rác trên những cung đường phượt

By On tháng 8 08, 2017
(LĐO) - Gần đây, “phượt” đã trở thành trào lưu của những người yêu xê dịch, kết nối mọi người ở những vùng miền khác nhau xích lại gần nhau hơn. Có biết bao lợi ích, bao điều thú vị trên các cung đường, nhưng phượt cũng có không ít mặt trái, trong đó có việc xả rác bừa bãi, trải trên những cung đường.

< Rác làm xấu các điểm du lịch.

Bước chân phượt thủ đi tới những địa danh lạ lẫm ở những nơi hẻo lánh, thâm sơn cùng cốc mà cho tới nay vẫn chưa khai thác được lợi thế du lịch. Cũng với bước chân phượt, những vùng biên cương xa xôi, tưởng như cả năm không có một bóng người lại tràn đầy tiếng cười nói giao lưu của các bạn trẻ với đồng bào bản địa...

< Các bạn trẻ cắm trại trên bãi biển đẹp ngay cạnh những đống rác.
Dulichgo
Thế nhưng, vỏ chai nhựa, túi nilon, hộp bia và vô số thứ rác thải cũng xuất hiện theo bước chân phượt thủ. Rác xuất hiện dọc đường đến cột cờ Lũng Cú – Hà Giang, chất đống ở những chân thác Ba Ao, thác Mu, trải dài trên các bờ biển, các hòn đảo xa xôi, hoang sơ như Ngọc Vừng...

< Rác "hiện đại" xuất hiện ở những miền biên cương xa xôi.

Không thể đổ lỗi tất cả là do phượt, nhưng một số nhóm phượt thiếu ý thức đã mang theo rác lên với miền sâu, miền xa và để lại những thứ làm bẩn khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp.

< Rác xuất hiện ngay sau khi dân phượt biết tới thác Ba Ao.
Dulichgo
Thật buồn lòng khi đằng sau những bức ảnh đẹp long lanh của hành trình khám phá đầy lý thú là những túi nilon, chai nhựa vương vãi khắp đỉnh núi, rừng sâu, chai lọ, vỏ lon bia chặn cả dòng thác...

< Vỏ lon và túi nilon thường gặp ở các cung đường.

< Bãi biển Ngọc Vừng, một hòn đảo mới được khai thác đã tràn ngập rác.
Dulichgo
Người dân vùng xa mến khách và đón các bạn trẻ nhiệt tình. Nhưng điều họ nhận lại là những mớ rác thải. Vì thế, dân cư một số vùng ác cảm với dân phượt.

< Cô bé miền cao và bộ ảnh ý nghĩa kêu gọi mọi người chung tay bảo vệ thiên nhiên.

Vẫn biết chỉ là “con sâu làm rầu nồi canh”, chỉ một vài cá nhân thiếu ý thức nhưng đã gây ảnh hưởng tới bao nhiêu cá nhân khác.

< Bạn trai trong nhóm Vivu đang dọn rác trên đường phượt.
Dulichgo
Hiện nay, để xóa tiếng xấu này, các nhóm phượt có ý thức đã thực hiện các chương trình nhặt rác làm sạch cho khu du lịch, gom rác và mang rác về nơi xử lý.

Cũng đã có những nhóm phượt, nhiếp ảnh gia trẻ thực hiện những bức ảnh, những khẩu hiệu ý nghĩa để nhắc nhở mọi người chung tay bảo vệ mội trường trên đường phượt, để trả lại cho phượt hình ảnh đẹp của những người trẻ ưa thích khám phá và yêu thiên nhiên.

Theo Hoàng Huế (Lao Động)
Du lịch, GO!

Đường đi của trận lũ quét chưa từng có

By On tháng 8 05, 2017
(GĐN - Trận lũ quét lịch sử này được người dân thị trấn và lãnh đạo huyện Mù Cang Chải mô tả là chưa từng có cả trăm năm nay.

< Trận lũ lớn và thảm khốc nhất trong mấy thập niên qua ở Mù Cang Chải xói ta núi rừng, làng mạc.

Rạng sáng 3/8, dưới cơn mưa kéo dài từ lúc nửa đêm, đại lũ từ núi Kim Nọi gần đó bất ngờ đổ về dọc theo khe suối hướng thẳng vào thị trấn.

Những tảng đá cỡ 5-10 tấn sạt xuống từ núi Kim Nọi bị cuốn trôi theo con lũ ống di chuyển với tốc độ lớn trong khoảng cách 4km nhưng chỉ vài phút đã càn qua hàng chục nóc nhà.

< Sau khi lũ qua, dòng nước lớn từ thượng nguồn vẫn chảy mạnh.

Những ngôi nhà bê tông hai tầng cũng bị san phẳng và biến mất, chỉ còn lại nền nhà toàn đá lớn. Ngoài 4 người chết, 10 người mất tích và 9 người bị thương, lũ cũng cuốn trôi, đánh sập 46 ngôi nhà.

< Lũ cuốn trôi cả một vạc rừng.

< Những quả đồi bị lũ phá tan hoang.

Tổng số công trình thủy lợi bị thiệt hại là 141 công trình, ước tính tổng thiệt hại do lũ quét lên đến khoảng 160 tỷ đồng.

< Nhiều cung đường giao thông bị hư hỏng nghiêm trọng.

Trên tuyến đường mà PV vượt qua đèo Khau Phạ vào thị trấn Mù Cang Chải có tới 35 điểm sạt lở vách cao nguy hiểm. Hệ thống thủy lợi các xã Lao Chải, Kim Nọi, Chế Tạo và Khao Mang bị phá hỏng hoàn toàn…

< Làng mạc tan hoang sau trận lũ quét.

Có lên đỉnh những khe nước - nơi bắt nguồn của trận lũ ống lịch sử mới thấy được sự khủng khiếp của cơn thịnh nộ thiên nhiên.

Những hình ảnh trong bài được ghi lại trên cung đường chết chóc.

< Hồ thủy điện Mù Cang Chải chứa đầy rác và xác người.

< Lực lượng chức năng cùng người dân chung sức khắc phục hậu quả sau thiên tai.

Chiều 5/8, Mù Cang Chải mưa nặng hạt. Hơn 400 người vẫn tích cực tìm kiếm 10 nạn nhân mất tích. Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái Đỗ Đức Duy đã đến hiện trường trực tiếp chỉ đạo tìm kiếm. Ông nói mưa cũng tìm, đến khi nào “thấy hết các nạn nhân xấu số thì thôi”.

Theo Báo Gia đình & Xã hội
Du lịch, GO!

Thương quá Mù Cang Chải ơi...

3 lần đi Tà Năng và nhiều nỗi buồn

By On tháng 8 01, 2017
(TTCT) - Có rất ít nơi tuyệt vời như Tà Năng - Phan Dũng còn sót lại ở Việt Nam, tôi rất mong người Việt Nam thật sự có trách nhiệm với nguồn tài nguyên quý giá của họ trước khi chúng biến mất.

Có giả thuyết cho rằng lý do khiến những người hiện đại không còn tiếp xúc với thiên nhiên là vì chúng ta không còn có thể nhìn thấy những ngôi sao khi đêm tới nữa. Điều này là do ánh sáng nhân tạo từ các bóng đèn điện trong thành phố đã che lấp mất những tia sáng tự nhiên trên bầu trời đêm.



Nếu không nhờ hàng triệu vì sao ấy tồn tại như một lời nhắc nhở không dứt về vị trí của loài người trong vũ trụ, thì có lẽ chúng ta cũng đã quên mất cái thực tế con người chỉ là những thực thể nhỏ bé đứng bấp bênh trên một hòn đá nhỏ giữa thiên hà vô tận.

< Ngày đầu tiên trên hành trình Tà Năng - Phan Dũng.

Chúng ta thậm chí không hề quan tâm đến bầu trời trông như thế nào, ta sống biệt lập trong những tường thành ta đã dựng. Ngắt kết nối với vũ trụ, chặn cả những lời nhắc nhở thân tình về sự mong manh của loài người, ta càng lúc càng mù quáng, càng lúc càng xa rời trong mối quan hệ với vũ trụ và môi trường tự nhiên.

3 lần và nhiều nỗi 
bàng hoàng

Lần đầu tiên đến Tà Năng - Phan Dũng, tôi hoàn toàn bị choáng ngợp trước vẻ lộng lẫy của nó, nét đẹp hùng vĩ nguyên sơ, gần như chưa được khai phá. Đó là một cuộc hành trình ba ngày gian khổ, tôi đã phải liên tục leo lên trèo xuống các ngọn đồi dốc, cõng theo một khối lượng lớn nước và thức ăn trên vai, cộng cả việc rất dễ bị lạc ở nơi đó nếu không có sự chuẩn bị trước và hiểu biết về đường đi lối lại.

Nhóm của chúng tôi gồm bốn người, mặc dù phải đối mặt một vài trở ngại trên đường đi nhưng cuối cùng cả nhóm cũng tìm được hướng đi đúng.


< Cảnh hoang sơ tuyệt đẹp ở Tà Năng.

Thật may mắn là chúng tôi có một số kiến thức về sinh tồn, có la bàn, thêm cả bản năng men theo bờ sông, nó đã dẫn chúng tôi ra khỏi rừng mà không hề bị sây sát nặng. Đến phút cuối cùng trước khi rời đi, chúng tôi đã không lấy bất cứ thứ gì và cũng chẳng hề vứt bất cứ thứ gì ở lại.

Lần thứ hai tôi trở lại rừng là một năm sau đó, nó dần bắt đầu bị bao phủ bởi các nhóm du khách, tôi cũng nhận thấy rằng có rất nhiều người thích đi vào cùng thời điểm giống như tôi. Và lần thứ ba chỉ vừa xảy ra tháng trước, lần này thật đáng tiếc, Tà Năng - Phan Dũng đã thật sự gặp rắc rối lớn.

Vào sáng đầu tiên của chuyến mạo hiểm thứ ba đến Tà Năng - Phan Dũng, vật lộn với cái balô chất đầy đồ ăn, quần áo và sáu lít nước cho hành trình suốt ba ngày hai đêm, tôi nhận thấy không thể bị lạc được nữa, ta có thể dễ dàng lần theo dấu của những mảnh rác bị bỏ lại từ đầu tới cuối cung đường.

Khi bước xuống đường mòn, tôi thấy một nhóm người trong những bộ quần áo trekking mới coóng đắt tiền cùng với gậy “tự sướng” gắn với điện thoại luôn ở trên tay, mang theo loa và mở nhạc ầm ĩ khắp khu rừng. Họ chả khác gì một đám xe cộ vào giờ cao điểm, luôn luôn la lối ồn ào, chẳng hề quan tâm đến bất cứ thứ gì ở xung quanh, phá phách và vô ý tứ, vứt rác ở bất cứ nơi đâu miễn tiện tay.

Tôi nghĩ thầm: “Họ cũng có thể ở nhà và nhìn được tất cả mọi thứ qua Internet. Thế này không phải thực sự là cách để du ngoạn”. Đằng xa, người khuân vác mang tất cả đồ dùng thiết yếu, thức ăn và quần áo phụ.

Có lần, tôi đọc được đoạn quảng cáo chuyến đi Tà Năng - Phan Dũng của một công ty du lịch viết: “Du khách chỉ cần mang theo các đồ dùng cá nhân cần thiết, càng ít càng tốt. Tất cả những thứ còn lại chúng tôi sẽ lo hết toàn bộ từ đồ ăn, nước uống, lều trại, túi ngủ, tấm cách nhiệt, đèn pin...”.


< Dòng suối đẹp ở Tà Năng trước nguy cơ bị xả rác.

Ngày thứ hai, chúng tôi đến được thác Yaly. Tim tôi như thắt lại khi nhìn thấy hàng đống vỏ lon bia vương vãi trên nền cỏ xanh mướt, các chai nhựa và rác thải ở khắp mọi nơi. Tôi thường đổ đầy các bình nước dự trữ bằng nước dưới dòng suối, nhưng lần này tôi phải chứng kiến cảnh tượng hàng chục người vứt rác và xả đủ thứ hóa chất xuống dòng nước, gội đầu với dầu gội ngay bên dưới thác, thậm chí cả đi vệ sinh.

Quá trình hủy hoại 
tài nguyên rừng

Tất cả đều bắt đầu với việc khám phá ra một nơi chốn đẹp đẽ mới, như Tà Năng - Phan Dũng hay Sơn Đoòng. Ngay sau đó, tiền là vấn đề thứ hai vào cuộc, lúc đầu có thể chỉ là một vài nhóm khách du lịch, rồi họ sẽ bắt đầu bán các sản phẩm như đặc sản hay quà lưu niệm để thu lợi.


< Rác mà du khách bỏ lại giữa Tà Năng.

Dần dần cơn đói sẽ càng lớn, cơn khát tiền sẽ càng cao. Từ đó, nó tiếp tục phát triển và lớn mạnh hơn nữa, cầu tăng, cung tăng, du khách tăng và thu nhập cũng tăng.

Tà Năng - Phan Dũng là một ví dụ tuyệt hảo. Hai năm trước khi tôi đến, tôi không hề thấy một bóng dáng nào ngoài vài người thợ đốn gỗ thân thiện. Nhưng chỉ vừa tháng trước, khi cả nhóm leo tới đỉnh một ngọn núi nhỏ cực kỳ xinh đẹp để nghỉ chân vào cuối ngày, tôi nhìn quanh, cứ như thể có cả một ngôi làng đang cắm trại xung quanh tôi.

Có rất ít nơi tuyệt vời như Tà Năng - Phan Dũng còn sót lại ở Việt Nam, tôi rất mong người Việt Nam thật sự có trách nhiệm với nguồn tài nguyên quý giá của họ trước khi chúng biến mất.

Tôi không bao giờ tin vào việc đi khám phá bằng các chuyến tour được sắp xếp sẵn. Nếu bạn thật sự muốn đi, nhưng lại nghĩ rằng mình chẳng đủ khỏe để mang theo tất cả nước và thức ăn thì đừng đi. Hãy rèn luyện cơ thể tới khi cảm thấy đã sẵn sàng. Đừng tự lừa dối. Nếu lo sợ sẽ bị lạc là vấn đề của bạn, cứ lên mạng vì tất cả bản đồ bạn cần đều nằm ở đó.


< Đêm cuối cùng cắm trại trên Tà Năng ở điểm cao nhất của hành trình.

Hãy nghiên cứu cách dùng la bàn, học cách men theo những dòng sông, mở rộng kiến thức. Đừng gian lận và lấy nó làm cái cớ cho việc hủy hoại rừng. Nếu bạn không biết phải mang thứ gì theo, tra Google hoặc hỏi người thân cũng là cách hay, bạn phải tập nghiên cứu, phải học và phải làm.

Chẳng có lý do gì để bỏ cuộc. Nhưng nếu đối với bạn, các chuyến tour được xếp sẵn và người mang hành lý hộ là một điều tất yếu thì rõ ràng bạn vẫn chưa sẵn sàng để đi. Đây là vấn đề toàn cầu, hy sinh Mẹ thiên nhiên để đổi lấy sự cách tân, phá hủy môi trường chỉ vì tiền. Nó không phải là vấn đề của chính phủ, cảnh sát hay kiểm lâm.

Nó là vấn đề của chính chúng ta và chính quyết định của mình. Bắt đầu bảo vệ rừng ngay bây giờ vì một khi đã biến mất, nó sẽ không bao giờ quay lại.

Theo Jesse Peterson (Tuổi Trẻ Cuối Tuần)
Du lịch, GO!

Popular