Enter your keyword

Put your ad code here

Hiển thị các bài đăng có nhãn Cao nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cao nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng

Hồ Suối Vàng - điểm săn mây lý tưởng ở Đà Lạt

By On tháng 9 11, 2017
(PNN) - Đến Đà Lạt, bạn hãy dậy sớm, trèo lên một ngọn đồi, từ từ nhìn ngắm biển mây dần xuất hiện dưới ánh bình minh rực rỡ của phố núi.

Được mệnh danh là xứ sở ngàn hoa với thời tiết mát mẻ quanh năm, Đà Lạt còn là thiên đường với những người đam mê nhiếp ảnh.

Người ta vẫn thường nói tháng 6 là mùa săn mây, nhưng thực tế cả 4 mùa chỉ cần Đà Lạt trời trở lạnh, độ ẩm lớn là cơ hội săn mây thành công luôn rất cao.

Những địa điểm săn mây nổi tiếng nhất Đà Lạt phải kể đến: Hòn Bồ, đỉnh Pinhatt - hồ Tuyền Lâm, nghĩa trang Du Sinh, Đơn Dương, Đạ Sar... trong đó hồ Suối Vàng kế bên khu du lịch Thung lũng Vàng là điểm đến gần đây thu hút rất nhiều người tìm đến.
Dulichgo
Thường bạn sẽ phải xuất phát lúc 4h sáng để di chuyển và leo lên đồi, giữa sương đêm còn phủ dày trên cỏ và trước khoảnh khắc những tia nắng đầu tiên của ngày mới.

Nếu như miền núi phía Bắc mây thường cuồn cuộn như biển, có thể kéo dài cả ngày do cấu thành của các thung lũng "chứa mây", cùng độ cao và nhiệt độ lạnh... thì mây ở Đà Lạt thường có thời gian ngắn, không dày.
Dulichgo
Khi mặt trời lên cao, ánh sáng ngày mới chiếu qua những tán thông rậm rạp bên dưới tạo nên những luồng "ray sáng" hoàn hảo​.

Địa hình đồi núi thấp hình lòng chảo hoặc chiếc bát úp của Đà Lạt đã hình thành lên một "đặc sản" mây "luồn" mà ít nơi nào nào có thể sánh được. Mây mỏng, lãng đãng như sương, khi như dải lụa trắng xóa lúc ẩn, lúc hiện, luồn lách qua những rừng thông, đồi cỏ, cánh đồng...
Dulichgo
Chỉ cần chịu dậy sớm là bạn sẽ có cơ may săn được những khoảnh khắc hiếm có ở Đà Lạt, nên không khó hiểu khi hồ Suối Vàng được khá nhiều nhiếp ảnh gia, bạn trẻ, các nhóm phượt tìm đến. Thậm chí rất nhiều cô dâu chú rể đã lựa chọn nơi đây là khung cảnh ghi dấu hạnh phúc trăm năm của mình.
Dulichgo
Hướng dẫn săn mây địa điểm hồ Suối Vàng:

Từ trung tâm Hồ Xuân Hương của TP Đà Lạt, theo lối đường Phan Đình Phùng đi về hướng Langbiang, đến ngã ba Xô Viết Nghệ Tĩnh - Đankia - Ankroet, bạn rẽ trái đường Ankroet để đến khu du lịch Thung lũng Vàng. Kế bên đường nhựa dẫn vào khu du lịch, chú ý một con đường đất nhỏ, cứ theo đường đó chừng một km là sẽ đến chân ngọn đồi, từ đó để xe lại và leo lên đồi.

Theo Phụ Nữ New
Du lịch, GO!

Mùa thu ở lưng chừng trời

By On tháng 9 09, 2017
(BCT) - Nắng như mật tỏa trên những đám mây bồng bềnh, trải trên những nương lúa vàng ươm, thu trên cao ở Bát Xát chiếm trọn con tim của kẻ miền xa lạc bước tới đây. Ở lưng chừng trời, sắc thu đầy mộng mị…

Mường Hum, Y Tý, Ngải Thầu, A Mú Sung, Sàng Ma Sáo… không còn xa lạ với phượt thủ trên những cung đường Tây Bắc. Tuyến này đi suốt chiều dài huyện miền núi Bát Xát (tỉnh Lào Cai) qua những làng bản, những ngôi nhà trình tường độc đáo và cả những ngôi làng xa tít ở độ cao chừng 3.000 mét so với mực nước biển… Hiếm nơi nào được như Bát Xát, đâu đâu cũng có những cung đường, cảnh thiên nhiên hút hồn lữ khách. Hành trình một vòng từ Sa Pa lên Mường Hum rồi Y Tý, lại đi theo đường ven biên về lại thành phố Lào Cai; là cung đường càng đi càng mê mẩn, để rồi phải trở lại bao lần.

Bát Xát nằm ở độ cao khoảng 1.500 mét so với mực nước biển, riêng Y Tý cao khoảng 2.000 mét, không khí trong lành và mát mẻ quanh năm. Mùa đông, nhiệt độ vùng này xuống dưới 5 độ C, có những năm xảy ra hiện tượng băng tuyết. Y Tý quanh năm mây phủ vào mỗi sáng sớm và hoàng hôn, cũng là nơi ngắm mây đẹp nhất vùng Tây Bắc. Lảo Thẩn của Y Tý là ngọn núi anh em với Fansipan.
Dulichgo
Cao gần 3.000 mét so với mực nước biển với cung đường đầy gian nan, nhưng đỉnh Lảo Thẩn vẫn hấp dẫn nhờ những bản làng ở tuốt trên mây dọc đường đi. Buổi sáng, đứng trên đỉnh núi là biển mây mênh mông. Cả bình minh và hoàng hôn nhìn từ ngọn núi này luôn rực rỡ mây ngũ sắc.

Bát Xát còn hai ngọn núi khác đều có độ cao chỉ thấp hơn “nóc nhà Đông Dương” Fansipan là Ky Quan San và Cồ Nhìu San. Khi hệ thống cáp treo mắc từ chân lên đến đỉnh Fansipan, những người mê chinh phục độ cao chuyển sang ba ngọn núi ở Bát Xát để trải nghiệm và chinh phục đúng nghĩa độ khó của núi non Tây Bắc.

Nằm ở cuối thôn Lao Chải cách trung tâm xã Y Tý chừng hơn mười cây số là cầu Thiên Sinh, theo phát âm của người Hà Nhì bản địa là Thiên Sân Shù, nối hai bờ biên giới Việt- Trung. Điểm đặc biệt của ranh giới này là một con suối sâu hun hút bên dưới mà mới nhìn đã thấy chóng mặt, bổ đôi núi đá và người ta lấy đó làm ranh giới, như thể trời sinh ra là để “Tiệt nhiên định phận”.

Đứng trên cầu vẫn nghe tiếng ầm ầm nước đổ ở bên dưới lòng suối và đổ ra thành con suối trong vắt ở phía xa xa.
Dulichgo
Người dân bản địa gọi đó là suối Lũng Pô- có nghĩa là con rồng cha để mô tả sự hùng vĩ của nó. Hai bên cầu là Cột mốc 87 làm cơ sở phân định biên giới hai nước. Con suối này đổ ra đến Cột mốc 92 thì giao nhau với sông Hồng tạo thành hai dòng trong xanh và đục ngầu cùng đổ vào Việt Nam. Vị trí này được xem là nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt tạo thành vùng đồng bằng cho miền Bắc trù phú.

Sau “đặc sản” mây và những cột mốc thú vị, Bát Xát mùa thu dập dìu những con sóng lúa vàng đẹp ngút ngàn. Ruộng bậc thang Mù Căng Chải (Yên Bái) mang vẻ đẹp làm người ta xao xuyến thì ruộng ở Bát Xát lại tạo cảm giác choáng ngợp.

Bắt đầu từ bản Xèo, Mường Hum, ruộng bậc thang chất ngất theo địa hình của những ngọn núi chất chồng lên nhau. Từ khoảng đầu tháng 9 trở đi, lúa chuyển sang màu vàng óng ả, dập dìu trong những cơn gió như những con sóng trôi.

Lên tới Y Tý, Ngải Thầu, Dền Sáng, A Lù…, ruộng bậc thang nằm sâu về bên dưới tầm nhìn du khách. Xen lẫn trong màu vàng trù phú của lúa là những bản làng đẹp như một bức tranh trong miền cổ tích. Ruộng bậc thang ở đây đẹp theo từng mùa. Mùa nước đổ, mùa cấy, mùa mạ, mùa gặt… ruộng mang một vẻ đẹp khác nhau. Cũng những bậc thang ấy, ngay cùng một chỗ đứng, góc nhìn, nhưng vào những thời điểm khác nhau trong năm, du khách luôn có những cảm nhận mới mẻ. Bởi thế, Bát Xát dù còn khó đi nhưng luôn làm du khách cảm thấy lưu luyến.
Dulichgo
Mùa thu Bát Xát, nắng nhẹ nhàng như đang tan chảy trên những cánh đồng vàng. Không có cây bàng lá đỏ, bầy sâm cầm nhỏ hay nồng nàn mùi hoa sữa, cốm thơm vỉa hè…, nhưng thu trên vùng cao ở ngay lưng chừng trời vẫn làm người ta xao xuyến và có phần choáng ngợp. Bởi thế, đường lên Bát Xát từ thành phố Lào Cai chỉ dài khoảng 80km, lấy mất khoảng ba giờ xe máy bởi đường xấu, nhưng vẫn có người mất cả một ngày đường hoặc hơn thế nữa bởi có quá nhiều điểm phải dừng, quá nhiều thứ phải ngắm nghía, trầm trồ.

Và nơi ấy nếu cuối tuần có những phiên chợ “Thứ bảy Y Tý, Chủ nhật Mường Hum” đúng nghĩa là vén mây đi chợ hay chợ họp trong mây. Bởi có khi chợ nhóm đã lâu mà mây vẫn giăng phủ mờ mịt đầy mộng mị.

Theo Hoàng Kiều (Báo Cần Thơ)
Du lịch, GO!

Có một vùng biển mây vô tận ở Sìn Hồ

By On tháng 9 06, 2017
(TVL) - Bên những vách đá cao sừng sững dài ngút tầm mắt, sương giăng khắp lối khiến ta có cảm giác như có thể dễ dàng nắm được từng đụn mây trắng lững lờ bay qua trước mắt ở Sìn Hồ.

Nhìn trên bản đồ đất nước hình chữ S, ở chỗ cao nhất của Tây Bắc có một dấu chấm đỏ, đó là huyện Sìn Hồ, tỉnh Lai Châu. Sìn Hồ là huyện nằm ở giữa tỉnh Lai Châu. Phía Bắc giáp Vân Nam – Trung Quốc, phía Nam là huyện Tủa Chùa, phía Đông là huyện Phong Thổ, phía Tây là huyện Mường Tè. Huyện có diện tích 1.746 km2. Thị trấn Sìn Hồ nằm cách thị xã Lai Châu 60 km về hướng Tây, nơi được coi như Sa Pa thứ hai của Tây Bắc.

Khởi hành từ thị xã Lai Châu theo tỉnh lộ 4D, cứ ngược dốc mà đi, mấy chục cây số đường chỉ thấy dốc nối dốc, đèo nối đèo. Con đường như một dải lụa ngoằn ngoèo xuyên qua đại ngàn và những dãy núi đá cao ngất trời. Mỗi khúc cua, mỗi cung đường, mỗi mép vực đều để lại nhiều ấn tượng về một vùng đất hàm chứa nhiều điều hấp dẫn.
Dulichgo
Từ Điện Biên có thể đến Sìn Hồ theo quốc lộ 12 lên Mường Lay, đến ngã ba Chăn Nưa rồi rẽ vào tỉnh lộ 128 để có dịp đi dọc theo dòng sông Đà hùng vĩ, chinh phục hai đoạn đèo Ma Thì Hồ (Mường Lay) và Chăn Nưa (Sìn Hồ) quanh năm mây phủ.

Dù đi theo đường nào, du khách cũng có thể tận hưởng vẻ đẹp hoang sơ cùng cảm giác mạo hiểm khi uốn lượn theo cung đường lên xuống dốc, ngoằn ngoèo đến chóng mặt…

Xen lẫn giữa màu xanh ngút ngàn của rừng già là các loài hoa rừng đang vươn mình khoe sắc. Sắc tím của phong lan, đỏ thắm của hoa đào, màu trắng tinh khôi của hoa mơ như dệt nên một bức tranh đa sắc giữa trùng điệp núi non.
Dulichgo
Dọc hai bên đường lên Sìn Hồ, thỉnh thoảng du khách lại bắt gặp những thác nước nhỏ chảy về từ một vách đá nơi biên thùy. Giữa không gian mênh mông của miền sơn cước, ta nghe rõ từng tiếng chim hót, tiếng suối chảy róc rách dưới vực sâu.

Những ngôi nhà gỗ của người Dao, nhà đất của người Mông mọc lên giữa triền núi biếc đang tỏa khói lam chiều lại càng tô điểm thêm vẻ đẹp cho bức tranh cuộc sống miền sơn cước.

Sìn Hồ tập trung nhiều cảnh đẹp hấp dẫn như cổng trời, núi Tiên Ông, núi Ô Đá… gắn liền bao truyền thuyết ly kỳ. Du khách sẽ ngỡ ngàng thích thú khi trước mắt hiện ra những đỉnh núi mây giăng hay những thung lũng ửng vàng chói chang với những thửa ruộng bậc thang đang vào mùa thu hoạch.

Đi sâu vào những bản làng Pú Đao, Tà Ghềnh, Hoàng Hồ, Tả Phìn, Phăng Xô Lin của người Mông, Dao nép mình bên vách núi, du khách tưởng như lạc vào một không gian cổ tích khi gặp những ngôi nhà gỗ nhỏ xinh xinh nổi bật giữa màu xanh của núi rừng, những phụ nữ dân tộc địu nước hì hụi leo lên đỉnh dốc hay những chú lợn bản ụt ịt kiếm ăn nơi bìa rừng…
Dulichgo
Cách thị trấn Sìn Hồ không xa có bản Pú Đao (tiếng dân tộc nghĩa là “núi cao”) của người Mông. Bản này từng được hãng du lịch Gecko Travel (Anh) bình chọn là điểm đến đẹp nhất Đông Nam Á. Trên núi bạt ngàn những vùng hoa dại khiến những người lãng mạn muốn đắm chìm để tận hưởng mùa rực rỡ nhất ở Tây Bắc.

Theo Traveltimes
Du lịch, GO!

Hấp dẫn vùng trà Chế Là

By On tháng 8 29, 2017
(DNSG) - Hỏi ở đâu trà ngon nhất huyện, bà Vũ Thị Hòa, Phó chủ tịch UBND huyện Xín Mần, tỉnh Hà Giang chỉ chúng tôi lên Chế Là.

< Đường đến với xứ trà.

Từ thị trấn Cốc Pài, chúng tôi ngược 20km đường núi quanh co đến với xã Chế Là khi những tia nắng hè chói chang đang cố gắng xuyên thủng lớp mây dày đặc che vùng đất cao gần 1.000 mét này. Ấy vậy mà cũng non trưa, mặt đất Chế Là mới được rải một lớp nắng vàng nhạt. Điểm trên đó là các thảm màu xanh có lớp lang của những đồi trà…

Nhiều chuyên gia về trà cho rằng trà ngon thường được trồng ở độ cao 800m trở lên. Điều này rất đúng với Chế Là khi điểm thấp nhất của xã này cũng nằm tại khoảng độ cao 850m so với mực nước biển. Màu nước trà ở đây vàng như mật ong chứ không xanh cốm bắt mắt. Nhưng cái ấn tượng ban đầu không lừa được cái vị giác.

< Những đồi trà xanh bạt ngàn.
Dulichgo
Sau khi nhấp ngụm nhỏ theo lối "ngưu ẩm", chỉ một xíu khi qua cổ họng, khoang miệng tôi bỗng cảm nhận một vị ngọt dịu, thanh thanh. Một cảm giác dễ chịu, mát mẻ, nhẹ nhàng, lâng lâng chứ không mạnh mẽ, cuộn trào khiến người ta say như những loại trà khác. Cái vị ấy vương vấn mãi nơi cổ họng làm quên đi cái bụng đang réo rắt vì đói khi mặt trời đứng bóng.

Ấm trà pha đến nước thứ bốn, thứ năm vẫn còn ngon. Trà Chế Là luôn được đánh giá cao trên thị trường và được người tiêu dùng ưa chuộng vì là trà sạch, không có hàm lượng phân bón hóa học cũng như thuốc bảo vệ thực vật. Người dân lấy hạt của các cây shan tuyết cổ thụ mọc hoang dã hàng trăm năm nay trên những đỉnh núi cao của Chế Là.

< Miền núi non xinh đẹp.

Quan sát kỹ những cánh trà đựng trong chiếc lọ thủy tinh sẽ thấy những búp chè khô, to, xù xì, cong hình móc câu được phủ một lớp lông tơ trắng như tuyết. Đã vương thì khó mà không thương. Cầm chén trà trên tay, tôi tập trung khứu giác để cảm nhận. Hòa với mùi thơm nồng của trà chín là cái ngậy ngậy của mùi ngô non hay mùi lá nếp. Cái sự thú vị ấy được ngẫm trong giây lát, thoảng đi để lại mùi trà nồng đượm.

Chế Là là xã vùng cao khó khăn của huyện Xín Mần, cây trà là một trong những cây đặc trưng và là tiềm năng phát triển của xã. Theo chân bà Nùng Thị Rọt, ở thôn Cốc Cộ, chúng tôi tìm được những cây trà shan tuyết lá to như lá đa, thân to như cột nhà, cao lừng lững nằm ở những đỉnh núi cao hơn 2.000 mét và rất xa trung tâm xã như Xỉn Khâu, Cốc Cang.

< Phong cảnh đường huyện Xín Mần.
Dulichgo
Phần để tiện thu hái, phần do quy hoạch của ủy ban nhân dân xã nên người dân đã lấy hạt của những cây trà cổ trên rừng về ươm giống rồi trồng thành nương quanh nhà. Người dân ở đây có truyền thống hái lá trà tươi về đun nước uống và sao thủ công rồi gác lên gác bếp để bảo quản, uống quanh năm.

Chúng tôi đến thăm ông Đào Đăng Hiệp, sinh năm 1967, người được mệnh danh là ông tổ nghề trà Chế Là. Ông Hiệp quê ở huyện Phú Xuyên, thành phố Hà Nội, bản tính ưa chu du nên thích đi đó đi đây để thỏa chí và tìm cơ hội làm ăn. Cách đây 11 năm, ông đặt chân đến Chế Là, thấy những đồi trà xanh bạt ngàn, búp mập mạp, hái vài búp nhấm thử thấy chát mạnh, hậu ngọt; mê quá, ông quyết định ở lại mở lò sao trà.

< Vật dụng bằng gỗ trong khu vườn của một người dân Chế Là.

Mua trà tươi của dân, ông về nhặt rồi sao bằng chảo gang, đun bằng củi. Cứ 7kg trà tươi sao trong 1 giờ 45 phút đến 1 giờ 55 phút thì được 1kg trà khô. Có thành phẩm, ông lấy thương hiệu là Ngọc Bình, đóng gói bằng túi nylon rồi bán tại địa phương và gửi bán về xuôi, thậm chí vào tận miền Nam.

Cây trà ở Chế Là là có tiềm năng nhưng loay hoay để phát triển. Thương hiệu chưa có, giá cả thấp hơn nhiều loại trà shan tuyết khác trên thị trường bởi chất lượng và mẫu mã sản phẩm chưa được cải thiện. Việc truyền thông chưa được quan tâm nên cái ngon cái lạ của trà Chế Là mới chỉ dừng ở mức… truyền miệng.

< Một nhà nghỉ homestay ở Chế Là.
Dulichgo
Trước những khó khăn của nghề trà Chế Là, ông Lưu Duy Dần - Chủ tịch Hiệp hội Làng nghề Việt Nam, cho biết, hiệp hội sẽ mời những nghệ nhân giỏi trong nghề sản xuất và kinh doanh trà lên dạy nghề tại chỗ và hỗ trợ địa phương làm thương hiệu, quảng bá và bán sản phẩm.

Một tin vui là Chi cục Quản lý chất lượng (Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Hà Giang) vừa khảo sát, lập quy hoạch 57ha trà trồng theo phương pháp hữu cơ ở các thôn Cốc Cộ, Đản Điêng để làm chỉ dẫn địa lý. Các diện tích trà còn lại cũng được xã quy hoạch để sản xuất trà an toàn.

Theo Đặng Huy (Doanh Nhân Sàigòn)
Du lịch, GO!

Ðộc đáo những chòi canh lúa ở Nậm Cang

By On tháng 8 26, 2017
(TH) - Nhắc đến ruộng bậc thang Sa Pa, nhiều người nghĩ ngay đến thung lũng Mường Hoa hay thung lũng Tả Phìn nổi tiếng. Thế nhưng, Sa Pa còn có những khu ruộng bậc thang tuyệt đẹp ở những xã vùng hạ huyện, mà đẹp nhất phải kể đến là ruộng bậc thang ở Nậm Cang.

Nậm Cang là một xã thuộc huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai - cách thị trấn Sa Pa khoảng 30km. Theo nhiều nghệ sĩ nhiếp ảnh, những thửa ruộng bậc thang ở đây đẹp như ruộng bậc thang Mù Căng Chải (Yên Bái). Ruộng bậc thang tại Nậm Cang trùng trùng điệp điệp và có rất nhiều góc để ngắm - chụp cảnh vật đẹp hơn những nơi khác.

Từ xa nhìn lại, trên những tràn ruộng bậc thang là hàng chục chiếc lều canh lúa của đồng bào vùng cao Nậm Cang, tạo nên bức tranh phong cảnh và cuộc sống thật gần gũi mà thơ mộng.
Dulichgo
Ruộng bậc thang Nậm Cang không trải mênh mông bao quát như ở Tả Van, Lao Chải... mà là những thung lũng hẹp có nhiều đá tai mèo.

Ngoài vẻ đẹp của những đường cong mềm mại, ruộng bậc thang nơi đây hút hồn du khách bởi những chiếc chòi canh lúa; trông xa cứ ngỡ nhỏ như những chiếc chuồng chim bồ câu xinh xắn và độc đáo.

Hầu hết chòi canh lúa được làm bằng gỗ chắc chắn, có kiến trúc nhà sàn với cầu thang lên và sàn cao để tránh rắn rết, thú dữ.

Tuy diện tích nhỏ nhưng mỗi chiếc chòi canh lúa của đồng bào Dao đỏ xã Nậm Cang có ý nghĩa vô cùng quan trọng.
Dulichgo
Đó là nơi nghỉ trưa tránh nắng, nấu ăn của các gia đình khi vào vụ cấy hoặc mùa gặt. Đó cũng là nơi cất giữ lúa, ngô sau khi thu hoạch, cất máy cày, xe máy và các nông cụ cần thiết trong sản xuất, hay nơi chăn nuôi gà, vịt.

Về Nậm Cang mùa nước đổ hay mùa lúa chín, bạn sẽ được ngắm bức tranh bình yên và thơ mộng.
Dulichgo
Giữa những tấm gương nước khổng lồ phản chiếu bầu trời hay màu vàng miên man của lúa chín là những chiếc chòi canh xinh xắn như trong chuyện cổ tích tạo nên khung cảnh bình yên của xóm núi. Buổi trưa và chiều tối, khói bếp từ những chiếc lều canh lúa bay lên, hòa lẫn với sương trắng mộng mơ.

Mỗi chiếc chòi canh lúa đều gắn với những câu chuyện về cuộc sống gia đình, bản sắc văn hóa, phong tục, tập quán độc đáo của đồng bào vùng cao Nậm Cang.

Dù mỗi năm cuộc sống ở chòi canh lúa chỉ kéo dài khoảng 3 tháng vào mùa cày cấy hay mùa lúa chín, nhưng luôn đầy ắp kỷ niệm với những người dân vùng cao nơi đây.

Du lịch, GO! tổng hợp từ báo Lào Cai, ảnh minh họa từ internet

Popular